Thứ Bảy, 2 tháng 11, 2013

Công dân thứ 90 triệu vừa ra đã phải gánh nợ

Cả nước vừa trải qua những ngày tháng đau buồn bởi sự ra đi của đại tướng, với những trận mưa tầm tã kéo dài lê thê như khóc lóc, đưa tiễn người quá cố. Sau tin buồn dai dẳng đó, và những dư âm nó vẫn còn đọng lại trong mỗi người, thì dường như ông trời đã đem lại một niềm vui nho nhỏ để chia sẻ đối với sự mất mát đó. 

Vào lúc 2h45 ngày 01/11/2013 Bé gái Nguyễn Thị Thùy Dung chào đời. Là công dân thứ 90 triệu của đất nước. Sự chào đời của bé là niềm hạnh phúc lớn của gia đình, người thân và những người quan tâm đến dân số Việt Nam lúc bấy giờ. Chúng tôi rất bất ngờ và vui mừng khi biết tin con gái trở thành công dân thứ 90 triệu của đất nước. Chúng tôi sẽ cố gắng nuôi dạy cháu thật tốt", anh Dũng nói.

Sự chào đời của bé đúng là niềm hạnh phúc lớn của gia đình. Không phải ai cũng được những người như Ông Dương Quốc Trọng hay Bà Nguyễn Thị Doan, Bà Nguyễn Thị Kim Tiến đến thăm. Trong lúc mọi người đang hồ hởi, phấn khởi, nào là xem, nào là chúc mừng thì bé vẫn luôn nhắm mắt lại không màng đến những lời chúc mừng của mấy vị kia và suy nghĩ về tương lai của mình. Những gì đang hiện ra trước mắt, những thách thức, những khó khăn mà một con người đáng lẽ đến 18 tuổi hay sau khi tốt nghiệp đại học mới phải có suy nghĩ đó.

Đôi mắt luôn nhắm và suy nghĩ, mỗi ngày nghĩ chắc khoảng 16 đến 18 giờ. Được sinh ra trong một hoàn cảnh như vậy làm bé không thể không nghĩ. Là cột mốc của xã hội nên bé phải nghĩ chứ. Nhưng điều bé suy nghĩ đầu tiên là phải làm sao để trả hết số nợ này. Số nợ của riêng mình chứ chưa tính đến của cha mẹ.

Bé suy nghĩ, là một công dân Việt Nam thì phải trung với Đảng, hiếu với dân. Việc công thì phải xắn tay mà làm, không thể sống theo chủ nghĩa cá nhân được. Bổn phận làm con thì phải có hiếu với cha mẹ, ngoài việc lo cho cha mẹ lúc ốm đau, già yếu thì phải thực hiện các nghĩa vụ khác nếu cha mẹ không thể thực hiện được. Trong đó có việc trả nợ, của cá nhân cũng nợ công. 

Tuy còn nhỏ, nhưng suy nghĩ không nhỏ chút nào. Suy nghĩ của bé khá chín chắn. Cái gì của công nghĩa là dùng chung, mà dùng chung thì phải có trách nhiệm chung. Ví dụ như; Công viên để mọi người sinh hoạt thuộc sở hữu chung, thì mọi người cần có ý thức giữ vệ sinh cho môi trường đó, và thực hiện theo những nội quy trong đó đưa ra.

Theo dòng suy nghĩ đó, bé nghĩ sau này mình phải làm việc gì đó thật nhiều tiền, cứ nhiều là được, để trả nợ cho bản thân, cho gia đình. Vì số nợ hiện tại chỉ tính 4 người trong gia đình là hơn 100 chai rồi. Chưa tính đến số đó phát sinh theo cấp số nhân mỗi năm nữa. Và cũng tính toán xem sẽ sinh con vào năm bao nhiêu. Vì theo dự tính của mấy ổng làm trong cục thống kê thì năm 2002 sẽ có thành viên thứ 90 triệu. Nhưng đến mãi năm nay mới có số đó. Theo đó, phải căn chính xác để con mình không là thành viên thứ 100 triệu.

Trong lúc em đang còn suy nghĩ thì những người xung quanh đang hãnh diện với đất nước với thứ hạng cao về dân số. "Theo TS Dương Quốc Trọng, Tổng cục trưởng Tổng cục Dân số - Kế hoạch hóa gia đình (Bộ Y tế), với quy mô dân số 90 triệu người, Việt Nam xếp thứ 14 trong các nước đông dân nhất thế giới, đứng thứ 3 về quy mô dân số ở các nước Đông Nam Á." Với 90 triệu dân, một lực lượng nhân khẩu khổng lồ có thể nói là làm ra một khối lượng kinh tế rất lớn, đồng thời cũng là thị trường tiềm năng. Và đây sẽ là một thị trường xuất khẩu lao động tiềm năng và màu mỡ.

Nghĩ đến đây, bé đã có phần thấm mệt và ngủ quên lúc nào không hay. Mấy ổng về lúc nào bé không biết. Chỉ còn lại bố và mẹ của bé với sự chăm sóc ân cần, yêu thương. Với khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét