Thứ Tư, 21 tháng 5, 2014

Chuyện con gián đất và kẻ hở của luật

Xoay quanh một số sự kiện gần đây về vụ việc nuôi gián đất ở Huyện Lương Tài, Tỉnh Bắc Ninh, vụ án Bầu Kiên cũng như chuyện xảy ra tại Tiệm Vàng Hoàng Mai ở Bình Thạnh, TpHCM cho ta thấy được những vấn đề cần phải xem lại Luật doanh nghiệp cũng như các thủ tục hành chính liên quan. 

Trước tiên lược qua câu chuyện nuôi Gián đất ở Bắc Ninh, sự việc như các đài báo đã đưa tin. Ông Nguyên là giám đốc công ty Hoàng Hiệp đã bỏ vốn ra đầu tư vào ngành nuôi côn trùng. Chi tiết: Nuôi con Gián đất. Và một số hộ trong huyện Lương Tài cũng theo mô hình đó thực hiện đầu tư. Với sự hướng dẫn của cán bộ kỹ thuật Trung Quốc. Và được hứa sẽ thu mua hết số Gián mà các hộ nuôi để về Trung Quốc chế thuốc. 

Cuối năm 2013, ông làm hồ sơ đăng ký thành lập doanh nghiệp với ngành nghề như nêu ở trên. Được Sở kế hoạch và Đầu tư tỉnh Bắc Ninh cấp phép. Trong giai đoạn nuôi trồng thì có quyết định tiêu hủy toàn bộ số Gián đó bởi quyết định của Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thông tỉnh Bắc Ninh. Với lý do đây là Ông bươu vàng, rùa tai đỏ thứ 2. Hay nói cách khác là phiên bản 2.0 của ốc bươu vàng và rùa tai đỏ. Tác hại của rùa tai đỏ hay ốc bươu vàng thì chắc các bạn cũng đã biết. 

Nhưng ở đây chúng ta không bàn về việc tác hại của nó, mà chúng ta sẽ bàn đến việc cấp phép một ngành nghề luật không cấm nhưng khi thực hiện lại không được. Như vậy có hợp lý hay không? Xét về góc độ pháp lý thì sẽ ra sao, vụ việc sẽ được giải quyết như thế nào cho hợp tình, hợp pháp và không gây hậu quả nghiêm trọng đến nhà đầu tư. (Thực tế thì đã gây hậu quả khá nghiêm trọng, số vốn bỏ ra của riêng Ông Nguyên là 2.6 tỷ, chưa tính tinh thần bị tác động).

Thứ nhất: Theo khoản 1 điều 7 thì "Doanh nghiệp thuộc mọi thành phần kinh tế có quyền kinh doanh các ngành, nghề mà pháp luật không cấm". Và đối với ngành nghề này theo sở kế hoạch và đầu tư là không cấm nên được cấp phép. 
Theo nghị định 05/2013/NĐ-CP thì "Đối vi những ngành, nghề kinh doanh không có trong Hệ thống ngành kinh tế Việt Nam và chưa được quy định tại các văn bản quy phạm pháp luật khác thì cơ quan đăng ký kinh doanh xem xét ghi ngành, nghề kinh doanh này vào Giấy chứng nhận đăng ký doanh nghiệp nếu không thuộc ngành, nghề cấm kinh doanh, đồng thời thông báo cho Bộ Kế hoạch và Đầu tư (Tổng cục Thống kê) để bsung mã mới.”
Đồng thời, chiếu theo điểm O khoản 1 điều 7 NĐ 102 thì "Kinh doanh các loại sản phẩm, hàng hóa và thiết bị cấm lưu hành, cấm sử dụng hoặc chưa được phép lưu hành và/hoặc sử dụng tại Việt Nam" 
Nếu chiếu theo luật doanh nghiệp và nghị định 05 thì doanh nghiệp không có gì sai, và sự cấp phép này hoàn toàn hợp lý. Tuy nhiên, sở viện dẫn lấy điều 7 trong nghị định 102, và cho rằng đây là trường hợp thuộc điều này. 
Theo đúng bản chất, luật phải rõ ràng, minh bạch và thống nhất. Trong khi đó, đối với quy định này thì không còn là luật nữa. Với quy định nửa vời như vậy thì nhà đầu tư không dám và không thể an tâm khi thực hiện các kế hoạch kinh doanh của mình được. 

Và từ đây cho ta thấy được sẽ có một tiền lệ phát sinh, hay nói cách khác Sở kế hoạch của các tỉnh thành sẽ không bao giờ dám cấp phép cho những doanh nghiệp có những ngành nghề mới như điều 7 nêu trên. Đây sẽ là một điểm mà Sở sẽ vin vào để không cấp phép cho những ngành nghề mà Sở sợ "bị  vạ lây" như trường hợp nuôi Gián đất vừa rồi.

Từ miên bắc xa xôi chúng ta về lại với TpHCM với vụ việc tại Tiệm vàng Hoàng Mai, chúng ta nhìn nhận vụ việc này dưới góc độ pháp lý như thế nào.
Chuyện xảy ra ở Quận Bình Thạnh, với sự việc như một số đài báo đã nêu. Liên quan đến việc cấm kinh doanh vàng miếng tại các doanh nghiệp kinh doanh vàng theo nghị định 24. Chúng ta sẽ xét dưới góc độ Luật doanh nghiệp.
Trong luật doanh nghiệp, đối với loại hình Công Ty TNHH một thành viên, công ty TNHH 2 thành viên trở lên, công ty Cổ Phần thì các thành viên góp vốn chỉ chịu trách nhiệm trên số vốn góp. Và tách biệt tài sản của cá nhân với tài sản của doanh nghiệp. Cụ thể trong luật quy định " Phải xác định và tách biệt tài sản của chủ sở hữu công ty và tài sản công ty". 

Theo đó, số tài sản 559 lượng vàng kia là của cá nhân bà Mai, vậy tại sao có thể tịch thu để điều tra nguồn gốc. Thật trớ trêu khi nhà thi hành luật mà lại tịch thu vô căn cứ như vậy. Và từ đây sẽ có những hệ lụy liên quan sẽ xảy ra. Và khoản 3 điều 65 trong luật doanh nghiệp coi như bị tê liệt bởi trường hợp này...

Còn nữa....

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét